[Trans/One shot] Lollipop

Author: Della

Translator: LucHuong

Original link: http://della1111.blogoak.com/?blogname=della1111&archive=201104&tpl=

***

“Uhukkk ekkkrrhhh..!”

Tiếng ho dữ dội vang lên từ phía bếp. Sungmin đi về phía đó một cách đầy nghi ngờ và bật đèn lên. “Kyuhyun-Ah?”

Cho Kyuhyun đang uống nước, lấy tay chùi miệng còn ướt nước, quay đầu lại mỉm cười. “Hyung.”

“Em làm gì vào lúc 2 giờ sáng ở trong bếp thế?”

“Ồ – việc này. Em chỉ đang uống nước thôi.”

“Tiếng ho của em nghe nặng lắm đấy.”

“Vâng… Tại vì em cố tình làm mình bị nghẹn cả cổ họng đấy mà.”

“Em bị nghẹn gì thế?”

“À… ừm… Kẹo mút?”

“Nhưng em ghét kẹo mút cơ mà.”

“Chính xác.” Kyu mỉm cười còn rạng rỡ hơn khi đặt lại cốc nước vào tủ lạnh và đi ngang qua Sungmin. Sungmin đang bối rối quay lại và nhíu mày khi nhìn thấy Kyuhyun không đi về phía phòng của cậu. Thay vào đó, cậu lại mở cửa phòng của Choi Siwon. “Em đi đâu thế?”

Kyuhyun toét miệng cười. “Nhâm nhi kẹo mút tiếp ạ.”

Khi cánh cửa phòng đã đóng lại, Sungmin vẫn đang nhíu mày nhăn mặt. “Mình chẳng hiểu gì cả!”

***the end***

Các bạn reader thân yêu chắc đều hiểu cả nhỉ, không ngây thơ như Minnie đâu 😉 Ai đã đọc The Unseen thì chắc sẽ hiểu rất rõ 😀

Advertisements

[Trans fic] Finding Princess Cho (part 2)

Hyung!” Ryeowook là người đầu tiên bước vào phòng, hai ngày sau vụ tai nạn của Choi Siwon trong buổi biểu diễn. “Hyung, anh khỏe chưa? Anh đã ngã gục ở sau cánh gà, mọi người đã nghĩ là người ta đưa anh đến bệnh viện luôn.”

Siwon cố gắng ngồi dậy, xếp gối chồng lên thật cao để dựa vào ở tư thế góc 45 độ vì anh muốn nhìn thấy hết các thành viên tới thăm mình. “Anh xin lỗi vì đã làm phiền mọi người, nhưng anh ổn rồi. Anh khỏe mà.”

“Người khỏe mạnh thì không thể bị ngất xỉu.” Cho Kyuhyun, magnae láo xược, cắt ngang lời anh.

“À gần đây anh bị thiếu máu (anemia).”

“Bệnh hay quên à (amnesia)?”

“Là huyết áp thấp (anemia), Kyu à.”

“Em biết chứ.”

“Thế tại sao em lại nói là bệnh hay quên (amnesia)?”

“Em không nói thế.”

“Có, em có nói.”

“Không, em không nói thế.”

“Có, em có nói thế đấy. Em phải thừa nhận rằng cũng có lúc em nói sai chứ.”

“Em không sai, em không bao giờ sai hết. Em thông minh hơn anh. Những kẻ cơ bắp như anh thì thường ngu ngốc, chẳng có ngoại lệ nào hết.”

“Thôi, thế nào cũng được.” Siwon quá mệt mỏi nên chẳng muốn tranh cãi với Kyu nữa. Chẳng ai có thể thắng nổi Kyuhyun, cái cách trả lời của cậu ta gần như lúc nào cũng khiến người khác phải nổi điên. Đang từ huyết áp thấp, tranh cãi với Kyu chắc chắn sẽ làm Siwon thành huyết áp cao ngay. “Zhou Mi, Henry… mọi người cũng đến nữa.”

“Anh khỏe hơn chưa, anh Siwon?” Henry hỏi khi lại gần ôm lấy Siwon.

“Anh khỏe rồi.” Siwon mỉm cười. “Mời mọi người xuống dưới nhà ăn một chút nhé. Em đã yêu cầu người hầu chuẩn bị các món ăn ưa thích cho mọi người rồi. Hãy cùng xuống ăn trưa nhé.”

“Yohooo!” Eunhyuk hét lên. “Đi thôi Donghae!”

“Con rùa của anh cũng được ăn chứ?” Yesung hỏi trong khi đang đi bên cạnh Leeteuk.

“Kyuhyun-Ah, ở cạnh Siwon một lát trong khi anh xuống lấy đồ ăn mang lên đây.” Shin Dong nói, trỏ vào chỗ trống trên giường Siwon. Kyuhyun có vẻ không thoải mái lắm. “Tại sao lại là em chứ?”

“Vì em là magnae.” Shin Dong đáp.

“Nhưng không phải là lúc nào anh cũng ra lệnh cho em được chỉ bởi vì em là magnae.”

“Không, anh có thể đấy. Người bình thường thì sẽ vâng lời ngay.”

Siwon thúc vào tay Kyu. “Hãy tỏ ra là bình thường và nói đồng ý đi.”

Một cách miễn cưỡng, Kyu bĩu môi. “VÂNG!”

Siwon khẽ mỉm cười, cậu em út láo xược và thông minh này đôi lúc thật bất trị. Nhưng ngay khi Shin Dong vừa cùng các thành viên khác ra khỏi phòng, Kyu đã ngồi xuống cạnh anh một cách thoải mái. Gương mặt cậu có vẻ trông rất khó chịu, hai tay khoanh trước ngực và đôi môi hồng bĩu ra đầy phụng phịu.

Siwon nín thở một lát. “Em là một đứa trẻ tốt bụng, Kyu. Sao lại cứ suốt ngày nhăn nhó thế?”

Kyu hơi quay sang anh. “Đó là bản chất của em rồi, Siwon-ssi. Cũng giống như Eunhyuk-hyung bẩm sinh giống khỉ, Yesung-hyung bẩm sinh hơi điên khùng, Ryeowook bẩm sinh là nữ tính và Heechul-hyung bẩm sinh là… ừm… quái dị?”

Siwon nhăn mặt. “Em thấy khó chịu vì phải ở lại đây với anh à?”

“À có đấy, vì em không được ăn và thấy thật là tẻ nhạt.”

“Có muốn nghe anh kể truyện không?”

“Tốt nhất là không phải về cách luyện tập để có cơ bắp hay về việc Jesus trở thành một xác chết biết đi trồi lên ba ngày sau khi chết.” Kyu đe dọa anh.

Một lần nữa, cậu bé magnae hóm hỉnh lại khiến anh phá lên cười. “Không, là chuyện về giấc mơ của anh. Đêm qua anh đã mơ thấy mình tìm lại được người yêu đã thất lạc từ lâu. Rằng cô ấy sẽ gặp anh ở trên cầu bắc qua sông Hàn một tuần nữa kể từ hôm nay, dưới ánh mặt trời rực rỡ, chính xác là vào lúc giữa trưa.”

Kyu nhăn mặt quay đi. “Này. Không phải là vì chúng ta đang ở trong phòng ngủ của anh và nằm cạnh nhau, thì có nghĩa là chúng ta nên đi sâu hơn vào những chi tiết trong giấc mơ thật là sến của anh như thế đâu nhé.” Cậu ta từ chối nghe anh kể thêm. Kyu thích nói những chuyện nhẹ nhàng và vui vẻ hơn, không phải là một câu chuyện nghiêm túc như Siwon vừa mới kể. Thật may mắn là khi cậu đang sắp trở nên quá chán ngán, thì Shin Dong xuất hiện với một chiếc đĩa đầy thức ăn. “Kyu! Em có thể đi được rồi.”

“Yay!” Kyu cười vang, rời khỏi chiếc giường một cách đầy vui vẻ và chạy xuống nhà nhập hội cùng những người khác. Còn thưởng thức bữa trưa ngon lành và đắt tiền trong thực đơn của gia đình họ Choi nữa chứ.

Giờ đây chỉ còn Shin Dong ở lại với Siwon, anh ngồi xuống giường và bắt đầu hỏi. “Kể cho anh về giấc mơ em đã nói trong tin nhắn đi.”

“Vâng, hyung.” Siwon mỉm cười. “Giấc mơ này có lẽ đã xảy ra do tác động của hoa Kyuwon ở bên trong cơ thể em. Em sẽ gặp hóa thân của Công chúa Cho trên cầu bắc qua sông Hàn, vào khoảng 12 giờ trưa. Nàng sẽ mặc đồ màu hồng và mang theo hoa Cẩm chướng. Rõ ràng là hoa Cẩm chướng cũng là hóa thân của hoa Kyuwon, giống như em và Công chúa Cho vậy.”

Trong lúc ăn, Shin Dong trông có vẻ rất hứng thú với câu chuyện. “Thật tuyệt! Hãy chuẩn bị cho thật bảnh bao nhé, Siwonnie. Em sẽ gặp được tình yêu của đời mình, người mà em đã chờ đợi hàng trăm năm qua. Hai em sẽ được đoàn tụ! Sẽ sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi!”

Siwon cười một cách vui sướng, ôm chặt lấy người anh em thân thiết, không quan tâm rằng anh chàng béo tốt Shin Dong suýt nữa thì bị sặc thức ăn. Trí tưởng tượng của Siwon đang bay bổng, cuộc hẹn sẽ diễn ra trong vòng một tuần nữa. Anh đang rất háo hức, rất hạnh phúc, rất hi vọng.

[Trans/Short fic] Finding Princess Cho (part 1)

Author: Della (http://della11111.tumblr.com/)

Translator: LucHuong

Original link:

http://della1111.blogoak.com/?blogname=della1111&postarch=39&tpl=M_0

***

Chẳng còn lối nào để chạy trốn nữa, họ đang đứng bên mép vực rồi. Tiếng ngựa phi rầm rập và ngự lâm quân la hét đang tới mỗi lúc một gần. “Muôn tâu hoàng tử! Họ bắt kịp chúng ta rồi!” Shin, người hầu trung thành của hoàng tử Choi, hét lên.

Hoàng tử Choi nắm chặt tay người yêu khi chàng hít một hơi dài. “Ta sẽ cầm chân bọn họ ở đây, họ chỉ muốn bắt ta mà thôi. Hãy để Shin đưa nàng vào rừng chạy trốn.”

Công chúa Cho khóc nức nở. “Làm sao chàng có thể nói như vậy chứ? Thiếp chẳng đi đâu hết.”

“Công chúa của lòng ta, xin nàng-“

“Không!”

“Nàng biết là họ sẽ chia cắt chúng ta ngay khi bắt được mà.”

“Vậy thì hãy đừng để cho họ có cơ hội làm việc đó.” Công chúa Cho ôm chặt Hoàng tử Choi, nước mắt không ngừng tuôn rơi trên gò má nàng. “Chúng ta sẽ không để cho họ làm vậy. Thiếp không muốn cưới một người nào khác, thiếp chẳng thiết sống nếu không có chàng bên cạnh. Hãy cùng nhảy xuống vực và chẳng còn phải bận tâm đến thế giới tàn nhẫn này nữa.”

Hoàng tử Choi nhìn vào đôi mắt đượm buồn của Công chúa, chậm rãi hôn lên đôi môi nàng. Chàng vẫn nắm tay nàng và đưa nàng tới sát miệng vực hơn nữa. “Công chúa, nàng đã quyết định chắc chắn chưa?”

Công chúa im lặng không nói, chỉ ôm thật chặt cánh tay Hoàng tử. Chẳng nghi ngờ gì nữa, chỉ cần được ở bên người yêu, nàng không còn thấy sợ hãi điều gì. Thậm chí là cả cái chết.

Trước khi bước thêm một bước nữa, Hoàng tử ngoảnh đầu lại lần cuối nhìn người hầu trung thành của mình. “Shin… hãy hứa với ta một điều. Khi mọi chuyện kết thúc, hãy tới đền thờ cầu nguyện cho ta và Công chúa. Hãy ước rằng ta và Công chúa Cho sẽ gặp nhau ở kiếp sau. Mãi mãi đoàn tụ bên nhau.”

Shin khóc. “V… vâng, thưa Hoàng tử. Thần sẽ…”

“Bảo trọng.”

“Hoàng tử Choi…”

Không cần nói thêm gì nữa, Hoàng tử Choi gần như đã nói đủ với tất cả mọi người rồi. Chàng đã cố gắng thuyết phục phụ vương và mẫu hậu cũng như thần dân của mình rằng tình yêu của chàng với Công chúa Cho không thể thay đổi được. Chàng không quan tâm đến việc hai quốc gia đang có giao tranh. Của cải, vương vị và lãnh thổ chẳng phải là mối bận tâm của chàng. Chỉ có Công chúa Cho mà thôi.

Trong khi ngắm nhìn người yêu tuyệt đẹp của mình, Hoàng tử Choi bước về phía trước. Chàng ôm chặt Công chúa cho trong vòng tay, không bao giờ buông lơi dù cho có vấn đề gì xảy ra chăng nữa. Cả hai người rơi xuống vực, bay lượn trong bầu không khí ban đêm đặc quánh. Chẳng còn đau đớn, chẳng còn buồn khổ, chẳng còn chiến tranh.

“Thiếp sẽ sớm gặp lại chàng, tình yêu của đời thiếp.” Công chúa Cho thì thầm, những giọt nước mắt của nàng nhanh chóng khô đi trong khi hai người đang rơi xuống. “Hãy nhớ những lời này. Chàng phải chờ thiếp. Nhất định phải chờ thiếp…”

Rồi…

Biển cả nuốt chửng hai người. Cùng với tình yêu vĩnh hằng và chân thật của họ, biển cả tối tăm và sâu thẳm… nhấn chìm hai người.

“Hoàng tử Choi!!!” Shin khóc nức lên, khuỵu xuống than vãn cho chủ nhân duy nhất của mình. “Hoàng tử Choi-!!”

Vài phút sau, ngự lâm quân cuối cùng cũng phi ngựa đến. Nhưng họ chẳng còn thấy gì bên miệng vực, chỉ còn mỗi Shin, người hầu của Hoàng tử. Hoàng tử Choi đã biến mất, do những cuộc giao tranh vì tranh chấp quyền lực giữa hai vương quốc hùng mạnh. Chỉ còn ký ức về họ, và lời thề ước sẽ sớm gặp lại nhau ở kiếp sau.

***

Hàng thế kỷ đã trôi qua…

“Chúa ơi!!!” Choi Siwon hoảng sợ hét lên. Anh đột ngột tỉnh dậy, mồ hôi toát ra như tắm và vô cùng buồn bã. “Nàng đâu rồi? Công chúa của ta đâu rồi?!!”

Shin Dong cố gắng giúp anh bình tĩnh lại bằng cách nắm lấy vai anh, ấn anh nằm xuống chiếc giường sang trọng. “Cần phải bình tĩnh, Siwon-Ah.”

“Nhưng em vừa mới nhớ lại! Anh… anh trông béo tốt quá, Shin!”

“Em nhớ lại hết chưa?”

“Rồi!”

“Tốt, vậy là câu thần chú của bông hoa đã có tác dụng.”

Siwon nhăn mặt. “Hoa nào?”

Shin Dong ngưng lại, ngồi xuống giường để kể lại toàn bộ câu chuyện. “Lúc đó, sau khi em và Công chúa Cho trầm mình xuống biển, anh đi lên núi. Anh vô cùng buồn bã khi em ra đi. Vì vậy anh leo lên núi, ròng rã ngày đêm cho tới khi tìm được đền thờ thần bí – như lời những cụ già vẫn hay kể.

Anh gặp một tu sĩ ở đó, người đó bảo anh leo lên cao nữa, tới đỉnh núi để ngắt bông hoa Kyuwon nổi tiếng. Công sức bỏ ra quả là xứng đáng. Anh đã tìm được bông hoa thần kỳ mà anh cần phải giữ bên mình để có thể sống qua hàng trăm năm, để có thể tìm lại được em trong tương lai. Hàng năm trời trôi qua anh cứ mãi tìm kiếm và cuối cùng thì anh đã tìm thấy em…

Em, Siwon-Ah, là do Hoàng tử Choi đầu thai ở kiếp này. Bông hoa đã nói như vậy. Phải mất một lúc, bông hoa mới tỏa sáng rực rỡ và héo lại thành hạt. Anh đã bỏ hạt vào trong đồ uống của em, để em uống nhằm lấy lại ký ức. Và giờ đây thì em đã nhớ lại rồi…”

Siwon mắt rưng rưng lệ nhìn Shin Dong, dường như không thể kìm nén nỗi buồn và sự hân hoan đến cùng một lúc. “Hyung, rất mừng là chúng ta lại được gặp nhau. Anh đã luôn trung thành với em trong thời gian qua. Nhưng làm sao em có thể tìm được Công chúa của em đây? Liệu nàng có được tái sinh trong thời đại này không?”

Shin Dong gật đầu. “Anh tin là có.”

“Vậy thì nàng ở đâu, hyung? Ôi lạy Chúa – Em nhớ nàng lắm.” Siwon nói đầy tuyệt vọng. “Em vẫn nhớ mùi hương, đôi mắt, giọng nói của nàng. Em hứa rằng sẽ ở bên nàng trọn đời, từ bây giờ không ai có thể chia cắt được chúng em nữa. Em sẽ không để điều đó xảy ra đâu.”

Shin Dong thở dài. “Anh xin lỗi Siwon-Ah, bổn phận của anh chỉ là đi tìm em thôi. Em là chủ nhân của anh, là bạn thân nhất của anh. Nếu em muốn gặp được Công chúa Cho, em cần tự đi tìm nàng.”

Siwon hoảng hốt. “Nh… nhưng làm thế nào để em tìm được?”

“Bên trong cơ thể em có hạt hoa thần kỳ. Anh chắc chắn rằng hoa thần sẽ hướng dẫn cho em tìm được nàng.”

“Ôi lạy Chúa tôi – hyung. Khó khăn quá…”

“Anh biết, Hoàng tử.” Shin Dong mỉm cười. “Nhưng giờ đây em đã hồi phục ký ức, anh tin rằng em sẽ làm được. Trước hết em cần nghỉ ngơi đã, em đã phải nạp quá nhiều thông tin hôm nay rồi. Không ai được biết lý do em bị ốm trong buổi biểu diễn là do tác dụng của hoa thần đâu.”

Siwon gật đầu. “Tất nhiên rồi, sẽ chẳng ai tin đâu. Em sẽ cẩn thận.”

***

[Trans fic] The Imperfect You

Author: Della (http://della11111.tumblr.com/)

Translator: LucHuong

Original link: http://della1111.blogoak.com/?blogname=della1111&postarch=76&tpl=

Nghe nói bạn Siwon hôm trước bị mệt.  Kyu mấy hôm trước cũng ốm. Chúc hai bạn mau khỏe nhé 🙂

***

Choi Siwon là một chàng trai đặc biệt. Một nghệ sĩ vô cùng chuyên nghiệp đến mức đôi khi bỏ qua sức khỏe của bản thân để mang đến sự hoàn hảo cho công chúng. Anh luôn mỉm cười và vẫy chào mọi người. Dù cho anh ấy có buồn bã, tức giận, hay mệt mỏi đến mức nào đi chăng nữa. Đó là điểm đặc biệt của Choi Siwon.

Ngày hôm đó – sau một trận sốt ngắn và gần như ngất xỉu tại trường quay, anh ấy lại tiếp tục làm việc như không có chuyện gì xảy ra. Anh ấy vẫn còn có thời gian tham dự một vài bữa tiệc và thực hiện mấy cuộc phỏng vấn. Siwon về tới ký túc xá vào nửa đêm, anh nghĩ rằng chẳng ai còn thức nữa, nhưng rõ ràng là anh đã nhầm.

     Eunhyuk, Donghae và Zhou Mi vẫn ngồi ở phòng khách. Siwon cởi áo khoác và nhăn mặt. “Có chuyện gì vậy?” Anh nhìn quanh. “Kyuhyun của tớ đâu rồi?”

“Em ấy không chịu ra khỏi phòng đâu.”

“Hả? Từ lúc nào thế?”

“Kể từ lúc em ấy nghe tin cậu gần như ngất xỉu ở trường quay.”

“Lạy Chúa tôi…” Siwon ngay lập tức đi tới phòng của Cho Kyuhyun, hít một hơi thật dài trước khi quyết định gõ cửa. Anh gõ vài lần nhưng chẳng có tiếng trả lời. Hoặc là Kyu đang ngủ, hoặc là em ấy đang giận rồi.

     Zhou Mi vỗ vai anh. “Có muốn tớ nói chuyện với em ấy trước không?”

“Không, tớ sẽ nói chuyện với em ấy.”

“Ừ nhưng mà tớ không nghĩ là em ấy cho cậu vào phòng đâu.”

“Tớ có chìa khóa phòng em ấy cơ mà?”

“Nhưng Si…”

“Tớ là người yêu của em ấy, Mi.” Siwon mặc kệ mọi người và cứ thế mở cửa phòng Kyuhyun bằng chiếc chìa khóa dự phòng. Anh bước vào phòng, đóng cửa lại trước khi những người khác kịp bước vào và kiểm tra tình trạng của  Kyuhyun. Kyuhyun vẫn khỏe, cậu ấy… vẫn là một Kyuhyun bình thường.

     Cho Kyuhyun ngồi trên giường, chẳng làm gì ngoài việc chớp mắt một cách đều đặn. Có vẻ cậu không được vui vẻ cho lắm, Siwon đoán vậy khi nhìn ánh mắt của Kyuhyun. “Cưng à…” Siwon ngồi xuống trước mặt Kyu, chạm vào chân cậu. “Chào em.”

Kyu im lặng một lúc. Cậu đưa tay phải ra chạm vào gò má lạnh toát của Siwon, khẽ khàng vuốt ve. “Anh quá hoàn mỹ, Choi Siwon à…” Cậu nói trong khi cười đầy vẻ cay đắng. “Chúng ta chia tay nhau thôi.”

Siwon nhăn mặt, hoàn toàn bấn loạn. “Sao lại thế…..??”

Nhưng Kyuhyun chẳng muốn trả lời hay giải thích gì cả. Thay vào đó, cậu chỉ đứng dậy khỏi giường và rời xa người yêu thân thương. À mà trước đó cậu vừa nói xong, người ấy đã trở thành người yêu cũ mất rồi.

     Chuyện gì vừa xảy ra vậy? Siwon thật sự rất bối rối. Anh đã làm gì sai sao? Anh vừa mới vào phòng thì đã nghe Kyuhyun đề nghị chia tay. Em ấy giận anh sao? Nhưng trông em ấy đâu có gì giận dữ nhỉ. Kyu sẽ la lối khi giận dữ, nhưng lúc ấy… em ấy chỉ ngồi đó và mỉm cười. Vậy tại sao em ấy lại đề nghị chia tay? Ngay vào lúc Siwon cảm thấy yếu đuối nhất…

***

     Ngay sau vụ chia tay kỳ quặc đó, Siwon vẫn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ. Anh vẫn cười đùa tựa như chẳng có chuyện gì xảy ra. Anh thậm chí chẳng còn thời gian để buồn, có quá nhiều việc để làm. Dù sao thì – Siwon là người quá hoàn mỹ cơ mà. Chính Kyu đã nói thế vào mấy ngày trước đó.

Quá hoàn mỹ. Thậm chí đó còn là lý do để chia tay hay sao? Sao chứ? Cho Kyuhyun cuối cùng đã thấy mệt mỏi với Choi Siwon à? Em ấy thích người khác? Một người ít hoàn hảo hơn ư?

“Choi Siwon!” Một nhân viên trong đoàn làm phim hét lên.

Những người khác vội chạy tới giúp. Siwon gần như gục ngã trên trường quay, trong khi camera vẫn đang chạy. Cơ thể cao lớn khỏe mạnh của anh đột nhiên đổ sụp xuống đất, mặt anh tái nhợt và mồ hôi chảy ra như tắm. Mọi người đỡ anh dậy và dìu anh ra xe. “Đưa anh ấy tới bệnh viện ngay!” Có ai đó hét lên. “Hoãn mọi lịch trình ngày hôm nay lại!”

“Tôi vẫn ổn…” Siwon cố gắng xoa dịu mọi người. “Tôi vẫn ổn mà…”

Nhưng anh không ổn một chút nào. Anh kiệt sức rồi. Anh ở bệnh viện hai tiếng đồng hồ, tiêm một mũi để hồi sức trước khi đủ khả năng đứng thẳng dậy và đi về nhà. Về nhà – đó là tất cả những gì anh muốn làm  hôm nay.

***

     Các thành viên gọi cho anh, hỏi là anh đã khỏe chưa. Các fan tweet liên tục, cầu chúc cho anh mau khỏe. Một vài người bạn đứng trước cửa ký túc xá chờ anh trở về. Họ hỏi rất nhiều, giúp Siwon mang túi xách lên nhà và đỡ anh bước đi. Nhưng chẳng thấy Cho Kyuhyun đâu cả.

Siwon day day trán, cố gắng mỉm cười để chứng tỏ với mọi người rằng anh đã ổn. Rồi anh bước về phòng riêng, cực kỳ mệt mỏi. Anh chỉ muốn nằm lên giường, ngủ một giấc và hi vọng rằng sẽ mơ thấy một giấc mơ đẹp về Kyuhyun. Mặc dù hai người đã chia tay, chỉ có Kyu mới khiến anh cảm thấy khá hơn. Vì vậy mặc dầu chỉ là giấc mơ, thì bây giờ với anh cũng là quá đủ rồi.

Siwon bước vào phòng, sắp sửa cởi quần áo thì chợt nhìn thấy một con người vô cùng thân thương đang ngồi trên giường. Một người đang nhìn anh với ánh mắt ấm áp và quan tâm. Siwon mỉm cười khi đi về phía người đó, giờ đây mọi thứ khác đều vô nghĩa. “Cưng ơi…” Anh yếu ớt thốt lên.

     Cho Kyuhyun ở đây. Cậu đang ngồi chờ trên giường anh, với chiếc áo len ấm áp dày dặn màu đỏ và gương mặt xanh xao tràn đầy tình cảm. “Anh thế nào rồi? Bác sĩ có kê đơn cho anh không?”

“Anh…” Siwon run rẩy, không thể tin rằng anh lại có thể run rẩy như thế trước mặt em ấy. “Anh không hoàn mỹ, Cho Kyuhyun… Anh chỉ là một người thật sự cần em…”

“Anh tới đây nào.” Kyuhyun gọi.

     Siwon trèo lên giường, chậm rãi đắm mình vào vòng tay rộng mở của Kyu. Anh hôn lên cổ cậu và ôm chặt lấy cậu, anh nhớ cậu vô cùng, tim anh đang đau thắt lại. Trái tim yếu ớt của anh đang đau đớn.

Kyuhyun khẽ khàng nói khi vuốt tóc Siwon… “Đừng vắt kiệt sức như thế, Siwonnie. Anh luôn muốn làm vừa lòng mọi người, luôn muốn đem lại những gì tốt đẹp nhất cho mọi người, nhưng anh không nhận ra rằng sự hoàn mỹ của anh gặm nhấm chính bản thân anh. Anh luôn ở đó chăm sóc em, và em thấy đau đớn vô cùng khi không thể làm gì để giúp anh cả. Em ghét điều đó hơn bất cứ thứ gì. Em chỉ muốn một con người không hoàn hảo của anh, con người không hoàn hảo ấy với em là tuyệt vời nhất…”

“Anh xin lỗi.” Siwon nhận ra rằng Kyuhyun thật sự rất quan tâm đến anh. Và thậm chí việc chia tay ấy là cách duy nhất để thể hiện sự tổn thương của Kyu với cung cách làm việc điên cuồng của anh. “Anh xin lỗi, lần sau anh sẽ cẩn thận hơn. Anh sẽ phát điên nếu mất em, Kyuhyun-Ah. Ý anh là, em cũng thế, phải không?”

     “Không…” Kyu bình thản nói.

“Không à?” Siwon nhăn mặt. “Sao chứ? Không có anh thì em sẽ vẫn hạnh phúc à?”

“Không.” Kyu hôn lên đôi môi người yêu đang bối rối. Một nụ hôn ngắn và ngọt ngào trước khi cậu trả lời anh. “Em sẽ chết nếu mất anh…”

***the end***