[Vietsub] 090717 Sketchbook Kyuhyun’s full cut – “7 years of love” performance

Vietsub perf này được SJ box @ y-heaven.net làm để chúc mừng bạn Kyu nhân dịp 5 năm debut.

Download free @ y-heaven.net: http://y-heaven.net/viewthread.php?tid=1982&extra=page%3D1

“7 years of love” đối với tôi là một bài hát vô cùng đặc biệt. Nhờ có bài hát này mà tôi mới biết đến Kyuhyun, rồi biết đến Super Junior. Vào khoảng tháng 6 năm 2010, trong một lần lên Youtube tìm kiếm gì đó mà tôi cũng không nhớ, Youtube đã recommend cho tôi bài hát này. Tò mò click thử đường link, ngay lập tức bị ấn tượng bởi giọng hát của người ca sĩ. Khi search Kyuhyun trên Google, thì ra kết quả của Super Junior. Từ đó, tôi mới bắt đầu tìm hiểu về Kyuhyun, về Super Junior, và bắt đầu yêu thích Kyuhyun cũng như Super Junior. Có lẽ cũng có người đã thắc mắc tại sao tôi lại thích Super Junior ở một thời điểm tương đối muộn màng, và tuổi của tôi cũng không phù hợp với idol music, tôi sinh năm 84, cũng là 8x đời đầu rồi, nhưng biết nói thế nào nhỉ, sở thích thì không có tuổi, và cũng chẳng có một lý do cụ thể :D.

Late is better than never, and I’m happy that I know you 🙂

Cảm ơn Kyuhyun và Super Junior đã cho tôi được biết thêm nhiều thú vị, quen biết thêm những người bạn mới.

Mặc dù vài năm nữa là 30 tuổi rồi, nhưng không hiểu sao đến bây giờ vẫn có cảm giác trẻ trung của tuổi 20, chắc là nhờ có Super Junior 😉

Have a wonderful life, everyone 🙂

Advertisements

[Trans fic] Ever Lasting Friends (E.L.F.)

Author: Kat_Elric

Translator: LucHuong

Original link: http://kat-elric.livejournal.com/69880.html?view=1388280#t1388280

Fic này dịch cũng khá lâu rồi, mai là kỷ niệm 5 năm debut của bạn Kyu, nhưng bận quá, chẳng làm gì mới được, post fic này làm quà vậy 🙂

***

Ever Lasting Friends (E.L.F) – Mãi mãi bạn bè

Mười lăm chàng trai cùng nằm bên nhau trên một bãi cát ven biển vắng vẻ trong đêm khuya. Không rõ là các chàng trai có biết rõ người nằm cạnh mình chính xác là ai hay không, nhưng điều đó chẳng còn quan trọng. Đây không phải là lần đầu tiên một điều tương tự như vậy xảy ra, nhưng đây là lần đầu tiên mà họ không hề uống một giọt rượu nào. Vào lúc 3 giờ 23 phút sáng, thế giới thật vắng lặng và trong khoảnh khắc họ cũng chìm vào trong im lặng.

“Các cậu có nghĩ là,” một giọng nói vang lên khẽ khàng. “Liệu chúng ta có bao giờ lại được đứng trên cùng một sân khấu?” Chẳng quan trọng là ai đã cất tiếng nói bởi câu hỏi đó đè nặng lên trái tim của các chàng trai.

“Có.”

“Không.”

“Có lẽ.”

“Có thể là không.”

“Hy vọng là có,” tất cả các câu trả lời gần như được thốt ra cùng một lúc và hòa vào nhau cho tới khi không ai biết rõ rằng là ai đang nói, giờ đây điều đó cũng không còn quan trọng. Không ai trong số họ thực sự chắc chắn về điều đó.

“Xin lỗi vì đã bỏ rơi các cậu,” giọng nói ấy vang lên buồn bã.

Có tiếng động chân động tay và một vài tiếng kêu xuýt xoa vì đau vang lên trước khi bầu không khí lại trở nên trật tự. “Cậu ngốc, đừng nói thế. Hoặc là cậu làm thế hoặc là cậu van xin bọn họ cho đến chết để được nghỉ phép.”

“Mà cậu cũng chẳng phải là người duy nhất bỏ rơi họ,” một giọng nói khác chêm vào.

“Chuyện đó dù sao cũng sẽ xảy ra thôi,” một chàng trai đáp lại. “Bằng cách đó hay cách khác là từng người một trong số chúng ta sẽ đi nghĩa vụ quân sự.”

“Phải… Hi vọng là chúng ta đều đủ tiêu chuẩn.”

“Chúng ta sẽ đủ tiêu chuẩn mà,” câu trả lời đầy mạnh mẽ.

“Ít nhất thì cả hai cậu đều có lý do. Còn tôi có gì? Một lịch trình làm việc à?”

“Phải và tất cả chúng ta đều biết chuyện đó sẽ đi đến đâu.” Có nhiều âm thanh tán đồng và tất cả lại chìm và trong im lặng.

“Các cậu có nghĩ là,” một giọng nói cất lên sau nhiều phút im lặng. “Rằng về lâu dài chúng ta có thể tạo nên sự khác biệt nào không?”

“Ý cậu là sao?”

“Các cậu có nghĩ là một trăm năm nữa liệu có ai còn nhớ đến chúng ta không hay chúng ta chỉ là một nhóm nhạc nổi tiếng trong chốc lát?”

“Tớ không nghĩ là có ai đó sẽ biết chúng ta là ai trong vòng một trăm năm nữa,” vài phút sau có người trả lời.

Có tiếng cười, “Tớ không nghĩ là bây giờ mọi người đều biết chúng ta là
ai.”

“Có thể là không.” Lời khẳng định được phụ họa bởi nhiều tiếng tán đồng.

“Tớ nghĩ là,” một giọng nói vang lên chậm rãi. “Rằng chúng ta đã tạo nên một sự khác biệt.”

“Nếu đây là lời của Chúa mình xin thề-” một giọng nói vang lên.

“Cậu im ngay,” một người khác cắt lời.

“Đó không phải là một điều kỳ diệu của Chúa, không thực sự như vậy,” chàng trai cười đáp. “Tớ chỉ nghĩ là dù chỉ trong một khoảnh khắc sự tồn tại chúng ta đã có ý nghĩa với mọi người. Hãy nhìn vào các fan hâm mộ của chúng ta trên khắp thế giới. Chúng ta đã mang họ tới với nhau, mang mọi người tới với nhau. Hãy nhìn vào những việc tốt mang tên chúng ta mà mọi người đã làm.”

“Phải,” một giọng nói khác chêm vào. “Nếu ta không phải là một nhóm nhạc thì tất cả những người đó sẽ không bao giờ gặp được nhau. Mọi việc tốt mà họ đã làm sẽ không bao giờ được thực hiện. Nếu chẳng còn ai nhớ đến chúng ta, cần gì quan tâm chứ, nhóm chúng ta là đủ rồi.”

“Dù sao thì có xứng đáng không?” một giọng nói vang lên ngập ngừng. “Có xứng đáng với những vết thương, những trận ốm, những sự căng thẳng, đau đớn, mất mát? Điều đó có thực sự xứng đáng không?”

Một khoảnh khắc im lặng khi mọi người đều trầm tư suy nghĩ về câu hỏi này, rồi từng câu trả lời khẽ vang lên. “Có,” mười lăm giọng nói khẽ vang lên bay cao tới tận các vì sao và sự im lặng lại bao trùm cả nhóm.

“Này các anh,” một lúc sau có một giọng nói trẻ trung vang lên. “Liệu chúng ta có thể cùng hứa rằng trong mười năm nữa chúng ta sẽ cùng quay lại bãi biển này, chỉ cần như thế này thôi? Và chúng ta có thể đứng ở đây, cùng hát và nhảy với nhau như hồi xưa.”

“Chắc chắn rồi, dù cho chúng ta chỉ biểu diễn cho lũ cá xem,” một giọng nói hưởng ứng và được tất cả các chàng trai có mặt ở đó tán đồng.

“Dù thậm chí chỉ có mười lăm người chúng ta trong một phòng thu vắng vẻ, chúng ta sẽ lại cùng đứng trên một sân khấu.” Câu nói đầy chắc chắn, tự tin, và không có ai phản đối.

“Tất nhiên là chúng ta sẽ làm như vậy,” lời nói quả quyết từ giọng nói đang dẫn đầu cả nhóm. “Bởi vì tất cả chúng ta sẽ luôn là Super Junior.” Câu khẳng định này không cần bất cứ văn bản hay lời xác nhận nào. Bất cứ chàng trai nào đều cảm nhận được điều này từ trong sâu thẳm con người mình. Đêm hôm đó, dưới bầu trời sao họ chỉ đơn giản nằm cạnh nhau, cảm nhận sự tồn tại của mỗi người trong nhóm, họ là bạn bè, đồng nghiệp, gia đình, anh em, Super Junior, và còn nhiều hơn thế nữa. Đêm hôm đó, không phải chỉ là lần đầu và chắc chắn không phải là lần cuối, trái tim họ hòa chung một nhịp đập.

LỜI TÁC GIẢ Câu chuyện này chợt nảy ra trong đầu tôi và tôi nghĩ rằng nó cần phải được viết ra. Tôi đã cân nhắc khi viết nên sẽ không có một cái tên cụ thể nào được sử dụng, ai nói cũng không quan trọng bằng những gì được nói ra (mặc dù các bạn đọc có thể đoán ra ai đã nói câu gì).

Tôi nhớ tất cả những trận cười sảng khoái mà nhóm nhạc này đã mang đến cho tôi và họ đã chiếm một phần quan trọng trong trái tim tôi chỉ trong một thời gian ngắn kể từ khi tôi trở thành fan của họ. Tôi hi vọng rằng mọi người sẽ nhớ rằng, mặc dầu họ là các thần tượng, trước hết và luôn luôn thì họ vẫn là những con người. Trong 50 năm tới họ có thể sẽ sống một cuộc đời lặng lẽ với gia đình và sẽ một lần nữa lại trở thành những con người bình thường.

Tôi hi vọng rằng họ sẽ không bao giờ phải suy nghĩ lại và phải hối hận với những gì mình đã làm. Họ đã làm được rất nhiều điều tốt đẹp, đã phải trải qua đau đớn, đổ mồ hôi, nước mắt, và thậm chí là cả máu, vì sự nghiệp của mình. Tôi hi vọng rằng họ nhận ra điều đó.

Tôi hi vọng rằng họ sẽ không bao giờ quên họ là ai hay gia đình mà họ đã tìm thấy trong nhau và trong nền công nghiệp giải trí, nơi mọi thứ mà họ nói và làm đều có mục đích. Tôi thành thật mong rằng sẽ được nhìn thấy họ cùng đứng trên một sân khấu lần nữa, nhưng nếu họ không bao giờ làm điều đó thì cũng không sao, tất cả chúng ta đều đã có những ký ức tuyệt vời. Như Heechul đã nói, Super Junior là Super Junior, và không có gì có thể thay đổi được điều đó. Hankyung sẽ luôn là Super Junior. Kangin sẽ luôn là Super Junior. Kibum sẽ luôn là Super Junior. Henry và Zhou Mi, mặc dầu có một số ý kiến bất đồng, sẽ luôn là Super Junior, như mọi thành viên khác. Điều đó đã trở thành một phần của họ và sẽ không bao giờ rời bỏ họ.

[Trans fic] Finding Princess Cho (part 2)

Hyung!” Ryeowook là người đầu tiên bước vào phòng, hai ngày sau vụ tai nạn của Choi Siwon trong buổi biểu diễn. “Hyung, anh khỏe chưa? Anh đã ngã gục ở sau cánh gà, mọi người đã nghĩ là người ta đưa anh đến bệnh viện luôn.”

Siwon cố gắng ngồi dậy, xếp gối chồng lên thật cao để dựa vào ở tư thế góc 45 độ vì anh muốn nhìn thấy hết các thành viên tới thăm mình. “Anh xin lỗi vì đã làm phiền mọi người, nhưng anh ổn rồi. Anh khỏe mà.”

“Người khỏe mạnh thì không thể bị ngất xỉu.” Cho Kyuhyun, magnae láo xược, cắt ngang lời anh.

“À gần đây anh bị thiếu máu (anemia).”

“Bệnh hay quên à (amnesia)?”

“Là huyết áp thấp (anemia), Kyu à.”

“Em biết chứ.”

“Thế tại sao em lại nói là bệnh hay quên (amnesia)?”

“Em không nói thế.”

“Có, em có nói.”

“Không, em không nói thế.”

“Có, em có nói thế đấy. Em phải thừa nhận rằng cũng có lúc em nói sai chứ.”

“Em không sai, em không bao giờ sai hết. Em thông minh hơn anh. Những kẻ cơ bắp như anh thì thường ngu ngốc, chẳng có ngoại lệ nào hết.”

“Thôi, thế nào cũng được.” Siwon quá mệt mỏi nên chẳng muốn tranh cãi với Kyu nữa. Chẳng ai có thể thắng nổi Kyuhyun, cái cách trả lời của cậu ta gần như lúc nào cũng khiến người khác phải nổi điên. Đang từ huyết áp thấp, tranh cãi với Kyu chắc chắn sẽ làm Siwon thành huyết áp cao ngay. “Zhou Mi, Henry… mọi người cũng đến nữa.”

“Anh khỏe hơn chưa, anh Siwon?” Henry hỏi khi lại gần ôm lấy Siwon.

“Anh khỏe rồi.” Siwon mỉm cười. “Mời mọi người xuống dưới nhà ăn một chút nhé. Em đã yêu cầu người hầu chuẩn bị các món ăn ưa thích cho mọi người rồi. Hãy cùng xuống ăn trưa nhé.”

“Yohooo!” Eunhyuk hét lên. “Đi thôi Donghae!”

“Con rùa của anh cũng được ăn chứ?” Yesung hỏi trong khi đang đi bên cạnh Leeteuk.

“Kyuhyun-Ah, ở cạnh Siwon một lát trong khi anh xuống lấy đồ ăn mang lên đây.” Shin Dong nói, trỏ vào chỗ trống trên giường Siwon. Kyuhyun có vẻ không thoải mái lắm. “Tại sao lại là em chứ?”

“Vì em là magnae.” Shin Dong đáp.

“Nhưng không phải là lúc nào anh cũng ra lệnh cho em được chỉ bởi vì em là magnae.”

“Không, anh có thể đấy. Người bình thường thì sẽ vâng lời ngay.”

Siwon thúc vào tay Kyu. “Hãy tỏ ra là bình thường và nói đồng ý đi.”

Một cách miễn cưỡng, Kyu bĩu môi. “VÂNG!”

Siwon khẽ mỉm cười, cậu em út láo xược và thông minh này đôi lúc thật bất trị. Nhưng ngay khi Shin Dong vừa cùng các thành viên khác ra khỏi phòng, Kyu đã ngồi xuống cạnh anh một cách thoải mái. Gương mặt cậu có vẻ trông rất khó chịu, hai tay khoanh trước ngực và đôi môi hồng bĩu ra đầy phụng phịu.

Siwon nín thở một lát. “Em là một đứa trẻ tốt bụng, Kyu. Sao lại cứ suốt ngày nhăn nhó thế?”

Kyu hơi quay sang anh. “Đó là bản chất của em rồi, Siwon-ssi. Cũng giống như Eunhyuk-hyung bẩm sinh giống khỉ, Yesung-hyung bẩm sinh hơi điên khùng, Ryeowook bẩm sinh là nữ tính và Heechul-hyung bẩm sinh là… ừm… quái dị?”

Siwon nhăn mặt. “Em thấy khó chịu vì phải ở lại đây với anh à?”

“À có đấy, vì em không được ăn và thấy thật là tẻ nhạt.”

“Có muốn nghe anh kể truyện không?”

“Tốt nhất là không phải về cách luyện tập để có cơ bắp hay về việc Jesus trở thành một xác chết biết đi trồi lên ba ngày sau khi chết.” Kyu đe dọa anh.

Một lần nữa, cậu bé magnae hóm hỉnh lại khiến anh phá lên cười. “Không, là chuyện về giấc mơ của anh. Đêm qua anh đã mơ thấy mình tìm lại được người yêu đã thất lạc từ lâu. Rằng cô ấy sẽ gặp anh ở trên cầu bắc qua sông Hàn một tuần nữa kể từ hôm nay, dưới ánh mặt trời rực rỡ, chính xác là vào lúc giữa trưa.”

Kyu nhăn mặt quay đi. “Này. Không phải là vì chúng ta đang ở trong phòng ngủ của anh và nằm cạnh nhau, thì có nghĩa là chúng ta nên đi sâu hơn vào những chi tiết trong giấc mơ thật là sến của anh như thế đâu nhé.” Cậu ta từ chối nghe anh kể thêm. Kyu thích nói những chuyện nhẹ nhàng và vui vẻ hơn, không phải là một câu chuyện nghiêm túc như Siwon vừa mới kể. Thật may mắn là khi cậu đang sắp trở nên quá chán ngán, thì Shin Dong xuất hiện với một chiếc đĩa đầy thức ăn. “Kyu! Em có thể đi được rồi.”

“Yay!” Kyu cười vang, rời khỏi chiếc giường một cách đầy vui vẻ và chạy xuống nhà nhập hội cùng những người khác. Còn thưởng thức bữa trưa ngon lành và đắt tiền trong thực đơn của gia đình họ Choi nữa chứ.

Giờ đây chỉ còn Shin Dong ở lại với Siwon, anh ngồi xuống giường và bắt đầu hỏi. “Kể cho anh về giấc mơ em đã nói trong tin nhắn đi.”

“Vâng, hyung.” Siwon mỉm cười. “Giấc mơ này có lẽ đã xảy ra do tác động của hoa Kyuwon ở bên trong cơ thể em. Em sẽ gặp hóa thân của Công chúa Cho trên cầu bắc qua sông Hàn, vào khoảng 12 giờ trưa. Nàng sẽ mặc đồ màu hồng và mang theo hoa Cẩm chướng. Rõ ràng là hoa Cẩm chướng cũng là hóa thân của hoa Kyuwon, giống như em và Công chúa Cho vậy.”

Trong lúc ăn, Shin Dong trông có vẻ rất hứng thú với câu chuyện. “Thật tuyệt! Hãy chuẩn bị cho thật bảnh bao nhé, Siwonnie. Em sẽ gặp được tình yêu của đời mình, người mà em đã chờ đợi hàng trăm năm qua. Hai em sẽ được đoàn tụ! Sẽ sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi!”

Siwon cười một cách vui sướng, ôm chặt lấy người anh em thân thiết, không quan tâm rằng anh chàng béo tốt Shin Dong suýt nữa thì bị sặc thức ăn. Trí tưởng tượng của Siwon đang bay bổng, cuộc hẹn sẽ diễn ra trong vòng một tuần nữa. Anh đang rất háo hức, rất hạnh phúc, rất hi vọng.

[Vietsub/Fancam] Kyuhyun’s “solo” concert @ 110521 SJ-M Fansign Event

Một ngày thật đặc biệt đối với các WonKyu shippers 🙂

WonKyu nhiều moment quá sức, đặc biệt là cái “solo” concert này của bạn Kyu.

Bạn Kyu hát quá hay, cảm giác rất dễ dàng và tự nhiên, không cần phải gắng sức. Hi vọng sau này bạn sẽ có một solo concert thật sự của riêng mình 🙂

Happy belated debut day, Kyuhyun-Ah. Thank you for being a part of Super Junior. Always be happy, healthy, and lovely 🙂

Your sincere fan 😉

Vietsub dưới đây do y-heaven.net làm. Mình dịch phần lời bài hát, phần conversation do em Mousiie và bạn sungdaiya dịch, em Meo và em Vaan time và encode. Cảm ơn mọi người 🙂

Bạn Kyu hát mỗi bài có một tí thôi, có một số bài mình dịch rồi, có một số bài thì phải search trên mạng pinyin và lời để dịch mới. Bài Betrayal bạn Kyu hát rất hay, hi vọng có một lúc nào đó bạn hát đủ cả bài.

Visit y-heaven.net for downloading: http://y-heaven.net/viewthread.php?tid=1961&extra=page%3D1

Triển lãm “Không gian mới của Manga – Nghệ thuật truyện tranh đương đại Nhật Bản”

Hôm 18/5 chồng đi dự lễ khai trương Triển lãm “Không gian mới của Manga – Nghệ thuật truyện tranh đương đại Nhật Bản,” mang về hai quyển sách giới thiệu. Công nhận BTC Triển lãm làm rất chỉn chu, từ giấy mời đến sách giới thiệu đều làm rất đẹp, mang tinh thần Manga :D. Thấy chồng về bảo là các không gian trưng bày trong triển lãm cũng đẹp và công phu lắm.

Triển lãm này đã tổ chức ở Nhật Bản và Hàn Quốc, sau Việt Nam sẽ là Philippines. Hôm nào sẽ rủ chồng đi xem lại mới được ^^

Địa điểm: Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam, 66 Nguyễn Thái Học, Ba Đình, Hà Nội
Thời gian: từ 18/5/2011 đến 16/6/2011

Có 9 bộ truyện được giới thiệu trong triển lãm, xem trong hình này nhé:

[Trans] 110521 SJ-M Fansign Event: Kyuhyun’s “solo” concert with a special guest: Choi Siwon

Vâng, cái fancam này đang làm các WonKyu shippers bấn loạn cả buổi tối.

Có một số bài Hiền hát trong này mình biết, thì mình sẽ dịch lại, bài nào không biết thì bỏ qua luôn nhé 😀

Fan service thật là kinh đó hai cậu 🙂

Translated by LucHuong

Take out with full credit

Bài đầu tiên là If you have heard: “Nếu anh nghe được những chuyện ấy, liệu anh có bao giờ nghĩ về em không? Giống như một người bạn cũ bình thường, hay là anh vẫn còn yêu em?”

Bài thứ hai là Forgive me: “Xin hãy tha thứ cho em, vì em đã quá nông nổi dại khờ. Nói không yêu anh chỉ là lời bào chữa, để anh có thể thanh thản mà rời bỏ em”

Bài thứ 3 là New endless love: “Hồi tưởng lại quá khứ, những ký ức đau thương thật khó mà quên đi được. Tại sao anh chẳng đến, để khiến tim em lại đập rộn ràng”

Bài 4 không biết.

Bài 5 là Snow Flower bản tiếng Trung: “Tuyết bừng nở như pháo hoa, bồng bềnh duyên dáng giữa không trung. Đôi ta ngập chìm trong khoảnh khắc đó. Nhưng tại sao giờ đây tất cả những gì còn lại. Chỉ là ngọn gió đang làm rối bời mái tóc em”

Mấy bài không biết.

The moon represents my heart: “Anh hỏi em rằng tình em dành cho anh đậm sâu tới mức nào. Anh hãy tự bước tới và ngắm nhìn, ánh trăng này thấu hiểu lòng em đó”

Bài cuối là At least I still have you: “Em sợ rằng thời gian chẳng còn nhiều, em muốn được ôm anh. Cho đến khi em có thể cảm nhận được những nếp nhăn của tuổi tác trên gương mặt anh”

Tình quá đó ❤

[Trans fic] Endless World (viii)

viii

Đó là lý do tại sao Kyuhyun có phần sợ hãi khi sử dụng xe ô tô, mặc dù chuyện đó xảy ra đã ba năm rồi. Cậu kể cho Siwon về vụ tai nạn xảy ra trong một lần đi du lịch mùa hè; về việc chị gái cậu bị khâu bốn mươi lăm mũi trên mặt và bị gãy tay. Về chuyện mấy chiếc xương sườn bị gãy suýt nữa thì đâm thủng phổi cậu và cậu đã bị hôn mê hai ngày liền. Về chuyện cậu đã nhìn thấy cha mẹ mình nằm bên trên đường cao tốc, bất động, máu vương vãi khắp nơi, ngay trước khi cậu ngất xỉu.

Em vẫn rất nhớ mọi người, hyung à, em không thể chịu đựng nổi cảm giác sống trong ngôi nhà của mình vẫn còn dấu vết của mọi người ở khắp nơi.

Siwon nghẹn lời, anh chẳng còn cảm giác gì nữa; đây là sự thật. Một bí mật đầy đau đớn của người yêu bé nhỏ, chuyện anh mới chỉ biết đến khi xem phim lại đã thực sự xảy ra với cậu ấy.

Kyuhyun, Lạy Chúa tôi. Kyuhyun của anh.

Siwon hỏi rằng – bằng cách nào – để anh có thể làm cho em cảm thấy dễ chịu hơn, Kyu? Và Kyuhyun lắc đầu, vai cậu đột nhiên rung lên, giữa những tiếng nức nở cậu cầu xin anh, “Đừng nói với em rằng sẽ ổn thôi, bởi vì thực sự là chưa ổn. Đừng ôm em bây giờ bởi vì em không thể nhìn thẳng vào anh. Hãy hứa với em rằng anh không bao giờ lái xe với vận tốc quá 80 km/h nhé, hyung? Hãy hứa với em rằng anh sẽ luôn luôn cài chặt dây an toàn.”

Hai người chỉ cách nhau khoảng mười xăng ti mét, nhưng Siwon phải hết sức cố gắng khi chỉ cầm lấy đôi tay lạnh, ướt đẫm mồ hôi của Kyuhyun. Kyuhyun không muốn được vỗ về vào lúc này, được, anh có thể làm được điều đó cho cậu; anh sẽ không bao giờ lái xe quá 80 km/h và anh sẽ luôn cẩn thận kiểm tra để nghe được tiếng “click” khi thắt dây an toàn.

Anh hứa, “Anh sẽ không bao giờ rời bỏ em, Cho Kyuhyun.”

Previous Older Entries